Skip to content
February 21, 2012

Witty girl

- Mommy, “president’s day”, what is it?
- It’s the day we are honoring our first president’s birthday, President Washington. (Câu hỏi dễ quá nên mẹ trả lời rột rẹt một phát luôn tuy không chính xác gì cho lắm). His name is George Washington.
- Is he curious?
- Huh? Hahahaha (Phải vài giây mẹ mới hiểu ra và cười lăn vì tính khôi hài của con và nhất là trong lúc mẹ đang lên giây cổ chuẩn bị giảng giải huyên thuyên)

———————-

Hai mẹ con vừa lái xe trên đường vừa chuyền tay nhau túi thức ăn CFA. Chuyền được vài lần thì khi mẹ thò tay vào túi chẳng còn thấy miếng khoai tây chiên nào cả.

- Oh no, Maggie. You ate them all. There is nothing left.
- Heheh, there is nothing right, mommy.
- Hahahaha, you’re so funny.

———

Cả nhà đang trên xe đi ra mall ăn ya-ua, trên xe có cả 2 bạn của con từ Cali sang chơi. Ba và con đối đáp nhau chan chát trên xe, sợ con đuối lý nên mẹ giúp lời. Ba thấy vậy ghẹo con nói “Maggie, you just repeat after people”. Thì con trả lời ngay không cần suy nghĩ “No, you’re not people, you’re my parent”. Cả xe cười ầm lên vì cái mồm 5 miệng 10 của con.

February 14, 2012

Story of the streets

Xưa nay vì nàng còn bé bỏng quá nên thường được đưa đi dạo trong những thành phố trẻ trung mới mẻ được xây dựng để phục vụ những gia đình mới. Gần đây thấy nàng đã lớn được hơn một tị nên ba mẹ cho phép nàng tham dự các bữa tối với thế giới người lớn ở những nơi cổ kính hơn.

- Ôi! Tại sao các đường phố lại nứt nẻ hết cả thế này? Có chuyện gì xảy ra? Liệu nước từ đại dương có tràn lên qua các đường nứt và cá mập có đi theo đến đây để ăn thịt chúng ta không?

- Dĩ nhiên là không thể có chuyện đó xảy ra được. Thành phố chúng ta ở đâu có gần biển đâu mà.

Nàng nhoẻn miệng cười sung sướng khi được giải thích là cá mập không thể nào tới được đây. Mấy tháng nay nàng luôn nghĩ tới chuyện cá mập và luôn được trấn an bằng hình ảnh cá mập không thể đi bộ được hoặc cùng lắm là hình ảnh nồi súp vi cá nếu cá mập có đến được tận đây.

- Thế tại sao các đường phố lại nứt hết ra như thế?
- Tại vì các đường phố già nua quá rồi.
- Tại sao đường phố lại già đi?
- Vì chúng hiện hữu từ rất lâu rồi.
- Nhưng tại sao hiện hữu từ lâu lại bị nứt nẻ.
- Thì cũng như quần áo chúng ta mặc lâu ngày bị mài mòn đấy.
(yên lặng được vài giây)
- Ồ đúng rồi, giống như các đôi giày con mang cũng bị mài mòn.
- Vậy là con hiểu ra được vấn đề rồi, giỏi quá!
(hinh hỉnh cái mũi hếch)

Vài hôm sau…

Đang trên đường đi học về, nàng ngồi trong xe bỗng chỉ tay xuống đường phố mặt rạng rỡ.

- Mẹ ơi, xem kìa, đường phố ở đây không bị rạn nứt. Đây không phải là đường phố già nua.
- Đúng rồi, đây là những con phố trẻ.
- Con vui quá!
- Tại sao thế?
- Vì đường phố không bị rạn nứt.

Đúng là … trẻ con!

February 12, 2012

Happy Valentiny!

valentiny3

valentiny1

valentiny2

February 12, 2012

Daily Preschool

Chuyện đấu khẩu:

Tuổi này, các bạn không còn ngứa răng cắn nhau như trước mà chuyển sang giai đọan … đấu võ mồm. Đại lọai những chuyện nàng mang về nhà như sau:

1) Mẹ ơi, bạn xx bảo con là “nah nah nah nah nah, you’re only 3 years old”. Mẹ nhún vai bình thản nói lại “So? Everyone has to be three years old before they turn four”. Thế nàng toe miệng cười. Ôi, mmẹ cứ mong chuyện gì nàng cũng toe miệng cười như thế này cho đến hết tiểu học nhé.

2) Mẹ ơi, bạn xx bảo con là đồng phục của con không đúng, đồng phục bạn ấy mặc mới đúng là đồng phục. Mẹ dặn con lần sau bạn có nói thế thì con nói lại rằng đồng phục này đến trước, đồng phục của bạn đến sau thôi (trường đổi đồng phục mới). Con ngẩn người ra nói với mẹ rằng thế mà lúc đó con không biết nói như vậy.

Chuyện cầm nhầm

Nàng mang về nhà 1 đôi cắp tóc xinh xinh màu hồng. Mẹ hỏi ở đâu ra, nàng bảo của bạn xx. Mẹ hỏi bạn cho con à. Nàng trả lời bạn ấy nói “no, no” hahaha.
Thế là cặp tóc được tịch thu để trả lại khổ chủ.

Chuyện oan Thị Kính

Mấy hôm sau mẹ đến đón thì nàng tung tăng chạy ra trên tay đeo chiếc nhẫn xanh biếc. Mẹ bảo nàng trả lại thì nàng khăng khăng nói là cô nào đó ở shop cho. Mẹ không nhớ ra được cô nào ở shop nào cho nàng nhẫn xanh nên nhất định bắt nàng nộp lại cho cô. Nàng khóc tức khóc tưởi trên xe nhưng vẫn không giải thích được cho mẹ là cô ở shop nào cho. Về nhà nàng vẫn còn khóc nên mẹ hơi chùng lòng nhưng mẹ chẳng nhớ ra là nàng có nhẫn nào màu xanh như thế. Mấy hôm sau nữa mẹ thấy nàng bày 1 lọat các nhẫn đủ màu y hệt nhẫn xanh mẹ nàng mới thấy hối hận (mà cũng không nhớ ở đâu ra nàng có mấy chiếc nhẫn ấy). Ôi sao mà rắc rối thế không biết!

January 28, 2012

Dallas Modern Homes

pagehouse2

Hôm nay mình đi tham quan các căn nhà kiến trúc đương đại và hiện đại tối giản của thành phố. Mẹ phải dắt tay mình suốt nhất là khi đi lên các cầu thang. Có lúc mình đang đi trên tầng lầu mà bỗng giật mình vì sợ rơi xuống đất, sau đó mình mới quen dần và đỡ sợ các khỏang trống lót kính để phản chiếu các tác phẩm nghệ thuật trưng bày ở tầng dưới chiêm ngưỡng từ trên cao. Mẹ hỏi mình có thích các căn nhà này không thì mình nói nhìn “cool”. Trời hôm nay lành lạnh nhưng nắng đẹp nên đi dạo rất lý tưởng nhất là đi dạo quanh các căn biệt thự như thế này. Mình vừa được chạy tung tăng ngòai sân, vừa được lang thang đi hết phòng này sang phòng khác ngắm nghía tranh ảnh. Mình thích hơn đi tham quan viện bảo tàng vì không gian nhà ở thân thiện ấm cúng với mình hơn và mình không cần phải giữ yên lặng. Mình còn quen được một cô tên Wendy và gặp cô ấy mỗi khi mình sang căn nhà khác cho đến khi mình ngủ trưa trong lúc mẹ đi ăn mất 1 tiếng thì không còn gặp cô ấy nữa. Mình cứ hỏi mẹ “Mẹ ơi, mình đến căn kế có gặp Wendy nữa không?”.

January 22, 2012

Protected: Tết

This post is password protected. To view it please enter your password below:


January 22, 2012

Oh So Maggie!

Drama queen and her fancy words
Nàng ngồi chuốt viết chì và bất chợt nắp hộp chuốt bật ra và các mảnh bào rơi lên áo nàng. Mẹ nhìn thấy bảo “wow, it’s a mess!”. Mắt nàng lúc đó bỗng dài ra, cánh môi dưới trề xuống, và trong tiếng nức nở mẹ nàng nghe “No, it’s not a mess. It’s a DI-SAS-TER!”

(còn tiếp)

January 12, 2012

Not a big question but …

Sáng trong lúc mẹ đang gói quà, con đang hí hoáy viết thiệp mừng sinh nhật bạn Preston chiều nay thì bỗng dưng con ngước nhìn mẹ hỏi:
-Mẹ à, sao mình mua quà cho Preston mà không mua quà cho Lilianna?
-Ơ, bạn ấy đâu có tổ chức sinh nhật đâu?
-Bạn ấy có tổ chức trong lớp
-Ồ, tổ chức trong lớp thì mình đâu có mang quà (Mẹ đang bận bịu vừa gói quà, vừa chuẩn bị thức ăn sáng cho con nên trả lời qua loa)
-Nhưng mẹ à, sinh nhật Zenna …
-Sinh nhật Zenna qua lâu rồi mà (Mẹ cắt ngang lời con cho con ăn sáng cho nhanh để con còn đi học mẹ còn đi làm)
-Khoan, mẹ để con nói hết đã. Con muốn nói là sinh nhật Zenna cũng tổ chức trong lớp mà chị nó mang cho nó 1 thùng quà to. Còn Lilianna thì không có ai mang cho quà gì cả. Nó thích công chúa Lọ Lem, mẹ mua cho nó công chúa Lọ Lem cho con tặng nó được không?
- Được được … rồi mẹ mua, ăn nhanh lên con đi đánh răng đi học, ba chờ kìa.
————————–
Trên đường lái xe đi làm mẹ mới có thời gian nhớ lại cuộc trò chuyện ban sáng. Chả biết sinh nhật cô bé Lilianna có phải từ khi nảo khi nao không mà mẹ cứ hứa bừa mua quà sinh nhật. Con là vua random access nói chuyện trộn đủ mốc thời gian vào với nhau nhặng cả lên nên chả biết đường nào mà lần. Lẽ ra mẹ phải giải thích là sinh nhật Zenna chị Zenna biết trước nên mua quà tặng, còn lại các bạn đâu được biết trước nên đâu có thể chuẩn bị được. Từ nay về sau, nếu bạn có làm sinh nhật như thế thì con về nhà nói mẹ mua hộ con thiệp chúc hoặc quà tặng mình mang đến sau. Bạn là bạn của con nên con phải tự nhớ. Con có thể nhìn lịch sinh nhật trong lớp để chúc mừng bạn trong trường hợp bạn không tổ chức nếu muốn. Nói như vậy chắc sẽ giúp con hiểu được vấn đề hơn và trưởng thành hơn trong suy nghĩ.

Đây không phải lần đầu mẹ ngồi nhớ lại các cuộc trò chuyện với con và vỗ trán “lẽ ra … “. Nhiều và rất nhiều lần như thế rồi …

January 1, 2012

Protected: Hello 2012

This post is password protected. To view it please enter your password below:


December 10, 2011

Protected: Christmas Party

This post is password protected. To view it please enter your password below:


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.